Wednesday, December 13, 2017

Ông Nguyễn Phú Trọng đã "bắt sống" Đinh La Thăng như thế nào?

Ngàn Hương (Danlambao) - Muốn biết quá trình “lên voi xuống chó” của ông Đinh La Thăng diễn ra như thế nào, cần nhìn khung cảnh chính trị của chính trường Việt Nam trong mười mấy năm gần đây. Trong đó, Đinh La Thăng cũng là một vai diễn với những vai trò khác nhau trong vở tuồng ấy.

Từ một Ủy viên Bộ Chính trị ĐCSVN, Bí thư Thảnh ủy TP.HCM năm 2016, là một bán bộ trẻ đầy triển vọng, với những hành động và phát ngôn nổi đình nổi đám một thời gian, đã làm tốn không biết bao nhiêu giấy mực của báo chí. Vậy mà chỉ gần 2 năm sau, lần lượt bị “lột áo” UVBCT vào tháng 5/2017, và đến ngày 8/12/2017, thì toàn bộ sự nghiệp của ông Thăng coi như mất trắng, và nay phải vướng vòng lao lý.

Trong chính thể cs, luôn tồn tại một luật ngầm. Nếu coi những nhân vật chóp bu của họ như những ngọn nến được thắp lên và tỏa sáng cho mỗi nhiệm kỳ, thì những ngọn nến chầu rìa không bao giờ được phép tỏa sáng hơn những ngọn nến chính. Và những ngọn nến nào phát ra những thứ ánh sáng khác lạ, “không đúng quy trình”, cũng sẽ bị thanh trừng.

Những người đồng chí cùng thời với ông Hồ, như Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ… đều là những nhà trí thức thực thụ, từng học tại quốc học Huế hoặc quốc học Vinh, chứ không phải vì thất nghiệp, nên phải xin làm phụ bếp cho tàu buôn Pháp để “tìm đường cứu đói”. Sau đó lại xin học trường Thuộc địa Đông Dương để hy vọng nối nghiệp đường quan lại của cha, nhưng không được chính phủ Pháp chất thuận. 

Lê Hồng Phong, đã phê Nguyễn Ái Quốc là "tàn dư của cương lĩnh các nhóm cộng sản cũ đã máy móc chia giai cấp địa chủ thành hạng đại và trung". Cuốn Đường Kách mệnh được Hồ Chí Minh viết năm 1927, bị Lê Hồng Phong phê phán là "những điều ngu ngốc về lý luận". Hà Huy Tập phê phán Nguyễn Ái Quốc"phạm một loạt sai lầm cơ hội chủ nghĩa". Chiến lược đấu tranh dân tộc của Nguyễn Ái Quốc bị các đồng chí "Bônsêvich" Nga Xô như Trần Phú và Hà Huy Tập bác bỏ. Vậy là những người đồng chí thân yêu này đều lần lượt bị bắt và bị giết chết.(1)

Sau đó là những nhà cách mạng như Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Lê Văn Thử, Hồ Hữu Tường v.v... Đa số những người này từng du học ở Pháp trở về. Và đều bỏ mạng vì trí thức của họ tỏ ra vượt trội so với lãnh tụ của họ thời ấy.

Chính ông Hồ cũng không thèm giấu giếm điều này, khi trong một cuộc hội kiến diễn ra vào năm 1946 với nhà văn Pháp Daniel Guérin, người bạn và đồng chí cũ của Tạ Thu Thâu trong Tả đối lập Pháp, ông đã tuyên bố: “Tạ Thu Thâu là người yêu nước tầm cỡ lớn. Tôi khóc cho cái chết của ông ấy” (Tạ Thu Thâu était un grand patriote, nous le pleurons)? Nhưng ngay sau đó, ông Hồ đã bồi thêm: “Nhưng tất cả những ai không đi theo đường lối do tôi vạch ra sẽ đều bị bẻ gẫy”.(2)

Thời đó, muốn tiêu diệt đồng chí của mình là rất dễ. Chỉ cần chỉ điểm cho Nhật, Pháp, để bọn này ra tay là êm chuyện. Ngay cả nhà yêu nước nổi tiếng Phan Bội Châu cũng vậy. Vì cụ Phan không muốn dựa vào cộng sản Nga-Xô để chống Pháp, mà cụ muốn dựa vào Nhật, là cùng “máu đỏ da vàng”. Nên cụ bị chỉ điểm, và bị Pháp bắt, giam lỏng tại Huế cho đến chết. Có thể nói cụ Phan cũng là nạn nhân của cái luật ngầm ấy.

Thời đại sau này, tuy không còn Pháp, Nhật để mượn tay thanh trừng nhau được nữa, thì người ta lại có biện pháp khác. Nếu không thể đầu độc như Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, thì người ta lại tổ chức cho các vị này “đi kiểm tra sức khỏe”. Và một khi đã vào bệnh viện, thì chỉ cần một mũi tiêm là xong. Cái chết của cựu TT Võ Văn Kiệt, vì dám viết thư phản đối việc mở rộng TP. Hà Nội, hay của cựu Uy viên Bộ Chính trị Nguyễn Đình Tứ là một ví dụ.

Trong quyển hồi ký “Lời ai điếu”, nhà báo Lê Phú Khải kể lại rằng, nhà báo được ông Nguyễn Đình Thiên, là anh ruột ông Nguyễn Đình Tứ, trước là bạn dạy học cùng trường với nhà báo, như sau: “Anh Thiên cho biết khi Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đến thăm gia đình sau cái chết của anh Tứ, ông đã mắng vợ Tứ: “Cô là bác sĩ mà sao dốt thế, không biết bảo vệ chồng. Nếu tôi để người ta đưa đi kiểm tra sức khỏe thì tôi đã chết từ lâu rồi!” (Chả là, sau bữa cơm tối, người ta đem xe đến nhà ông, bảo ông Tứ đi kiểm tra sức khỏe và ông đã chết đột ngột tại bệnh viện!).(3)

Ngay cả ông Võ Nguyên Giáp là một trong những vị "khai quốc công thần" của chế độ. Một vị tướng được cho là "huyền thoại" của ĐCSVN. Sau khi ông Hồ chết, kể từ thời Lê Duẩn về sau, tất cả các đời TBT đều luôn tìm mọi cách tiêu diệt vị đại tướng này cho bằng được. Chỉ vì vầng hào quang quanh ông này quá chói lọi, làm lu mờ hình ảnh của họ.

Kể cả sau khi ông đã chết, người ta cũng còn căm thù ông và tố cáo ông là kẻ phản dân hại nước, làm tay sai cho đế quốc.(4)

Trở lại nhân vật Đinh La Thăng. Có thể nói, sự nghiệp chính trị của Đinh La Thăng có liên quan đến ba nhân vật chóp bu trong ĐCSVN. Là cựu TT Nguyễn Tấn Dũng, cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, và đương kim TBT Nguyễn Phú Trọng.

Vào ngày 12/01/2011, Đại hội ĐCSVN khóa XI được tổ chức. Tại Đại hội này, đã bầu ông Nguyễn Phú Trọng, là Chủ tịch Quốc hội khóa XII, làm Tổng Bí thư. Hai ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng vẫn trúng UVBCT. Sau đó, tại cuộc bầu cử Quốc hội khóa XIII, khai mạc vào ngày 22 tháng 5 năm 2011, đã bầu ông Trương Tấn Sang, là Thường trực Ban Bí thư, làm Chủ tịch nước. Ông Nguyễn Tấn Dũng tái cử chức Thủ tướng Chính phủ.

Nhưng để có kết quả như trên, thì trong các năm 2009 và 2010, những cuộc đấu đá để tranh giành chức Tổng Bí thư giữa 2 ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng đã diễn ra hết sức khốc liệt.

Trong 3 ông là Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng, lúc đầu ưu thế nghiêng hẳn về đương kim TT Nguyễn Tấn Dũng. Vì ngay từ năm 1996, khi mới 47 tuổi, ông Dũng đã được bầu vào Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư BCHTƯ, và sau đó làm Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị. Ông Dũng thời đó được đánh giá là ngôi sao đang lên đầy triển vọng trên chính trường Việt Nam.

Về ông Trương Tấn Sang. Năm 1996, ông Sang cũng được bầu vào Bộ Chính trị, giữ chức Bí thư Thành ủy TP. HCM. Nhưng Tháng 1-2003, tại Hội nghị Trung ương 7 khóa IX, ông bị Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN kỷ luật khiển trách vì trong thời kỳ làm bí thư Thành ủy Sài Gòn (khóa VI, từ 1996-2000), ông chưa "làm tròn trách nhiệm trong việc chỉ đạo điều tra, ngăn chặn những hoạt động tội phạm của Trương Văn Cam cùng đồng bọn, và có những khuyết điểm trong công tác cán bộ." (5)

Còn ông Nguyễn Phú Trọng, tuy làm Chủ tịch QH, nhưng những bê bối thời ông này làm Bí thư Hà Nội, từ năm 2000 đến 2006, trong dư luận vẫn râm ran chuyện ông ta từng nhận 2 căn biệt thự trong khu đô thị Nam Thăng Long do tập đoàn Ciputra của Indonesia làm chủ đầu tư, để giúp họ trốn thuế. 

Tuy chỉ mới thanh tra 38/204 dự án, Thanh tra Chính phủ công bố nhiều sai phạm quản lý bất động sản Hà, về quản lý đầu tư xây dựng đối với một số dự án phát triển nhà ở, khu đô thị và quản lý, sử dụng quỹ đất, quỹ nhà để lại từ các dự án đầu tư phát triển khu nhà ở, khu đô thị tại Hà Nội. Tổng số tiền sai phạm được phát hiện qua thanh tra là hơn 1.500 tỷ đồng...(6)

Như vậy trong số 3 nhân vật làm ứng cử viên cho chức TBT ĐCSVN tại ĐH XI, chỉ có đương kim TT Nguyễn Tấn Dũng là sáng giá hơn cả, và cũng còn sạch sẽ hơn.

Nhưng cuộc chiến một mất một còn giữa hai ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng diễn ra hết sức giằng co và khốc liệt, có lẽ là “độc nhất vô nhị” trong lịch sử ĐCSVN. Đến nỗi, thông thường, trong mỗi nhiệm kỳ 5 năm của BCHTƯ, đảng chỉ họp 12 lần. Và tại những kỳ họp thứ 10 và 11, có khi căng thẳng lắm cũng chỉ đến kỳ họp thứ 12, là đảng đã định hình xong dàn lãnh đạo cho nhiệm kỳ mới.

Nhưng lần này, sau Hội nghị TƯ lần thứ 13 không thành công về công tác nhân sự cho nhiệm kỳ tới, đảng đã phải tổ chức kỳ họp thứ 14 của BCHTƯ từ ngày 13 đến ngày 21/12/2010. Cho tới Hội nghị này, danh sách các vị trí tối cao vẫn chưa được ngã ngũ.

Và cuối cùng, phải đến ngày 9 tháng 1 năm 2011, nghĩa là trước Đại hội XI chỉ 1 ngày, Hội nghị BCHTƯ lần thứ 15 (khóa X) mới thông qua danh sách nhân sự cho ĐH XI.

Trong cuộc chiến giữa hai đồng chí lãnh đạo cao cấp người miền Nam này, đã đem lại kết của cho “ngư ông đắc lợi”, là ông Nguyễn Phú Trọng làm TBT.

Việc ĐCSVN lựa chọn ông Trọng là giải pháp tình thế, là để “giữ gìn sự đoàn kết của đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình”(Di chúc CT HCM). Vì lúc này ông Nguyễn Phú Trọng đã 67 tuổi. Mà theo thông lệ của ĐCSVN từ ĐH VI về sau, TBT không quá 65 tuổi.

Nếu như ông Nguyễn Tấn Dũng hay ông Trương Tấn Sang làm TBT tại ĐH XI, thì chính trường Việt Nam với người cầm lái khác, sẽ có những diễn biến khác. Và sẽ không có bài diễn văn mếu máo thừa nhận thất bại trong kế hoạch hạ bệ đồng chí Ba X của ông TBT Nguyễn Phú Trọng tại phiên bế mạc HNTƯ 6 năm 2012. Và như vậy, sẽ không có cuộc trả thù quyết liệt và dai dẳng với phương châm "trồng tre nên gậy" của ông Trọng.

Cũng tại phiên bế mạc với bài diễn văn mếu máo này của ông Trọng, người ta còn ghi nhận được hình ảnh ông Đinh La Thăng ngồi bên dưới, đã cười mỉm và rung đùi khi nghe những lời thừa nhận thất bại cay đắng này của ông Trọng. Chính những điều này đã góp phần nung nấu ý chí quyết “không đội trời chung” của ông Trọng đối với phe Ba X.

Sửa đổi kịch bản.

Theo Quyết định số 46-QĐ/TW năm 2011 của BCHTƯĐCSVN, quy định về kỷ luật cán bộ là UV BCHTƯ như sau:

“Ban Chấp hành Trung ương là cấp quyết định kỷ luật cuối cùng, sau khi xem xét, kết luận phải biểu quyết bằng phiếu kín việc có kỷ luật hay không kỷ luật. Nếu có quá nửa số phiếu đến mức phải kỷ luật thì bỏ phiếu quyết định hình thức kỷ luật cụ thể. Trường hợp biểu quyết các hình thức cụ thể mà không có hình thức kỷ luật nào đủ đa số phiếu theo quy định, thì cộng dồn số phiếu từ hình thức kỷ luật cao nhất xuống đến hình thức kỷ luật thấp hơn, đến hình thức nào mà kết quả có đủ đa số phiếu theo quy định thì lấy hình thức đó để quyết định”.(7)

Chính ông Nguyễn Tấn Dũng đã thoát hiểm qua “khe cửa hẹp” này, là “Ban Chấp hành Trung ương là cấp quyết định kỷ luật cuối cùng, việc có kỷ luật hay không kỷ luật”. Và tại HN này, đa số ủy viên trong BCHTƯ đã không đồng ý kỷ luật ông Nguyễn Tấn Dũng.

Rút kinh nghiệm xương máu trong trận “so găng” thua ông Dũng tại HNTƯ 6/2012. Sau Đại hội XII, ông Trọng đã nhanh chóng sửa đổi quy định trên bằng Quy định số 30-QĐ/TW năm 2016, trong đó quyền quyết định có kỷ luật hay không kỷ luật của Ban chấp hành Trung ương đã bị loại bỏ: Nghĩa là Bộ Chính trị nắm quyền quyết định có kỷ luật hay không kỷ luật. Còn Ban chấp hành Trung ương sau đó chỉ có quyền quyết định hình thức kỷ luật cụ thể.

“Ban Chấp hành Trung ương là cấp quyết định kỷ luật cuối cùng, sau khi xem xét, kết luận phải biểu quyết bằng phiếu kín việc quyết định hình thức kỷ luật cụ thể. Trường hợp kết quả biểu quyết các hình thức cụ thể mà không có hình thức kỷ luật nào đủ đa số phiếu theo quy định, thì cộng dồn số phiếu từ hình thức kỷ luật cao nhất xuống đến hình thức kỷ luật liền kề thấp hơn, đến hình thức nào mà kết quả có đủ đa số phiếu theo quy định thì lấy hình thức đó để quyết định.”(8)

Nhưng để lập kế hoạch loại ông Nguyễn Tấn Dũng tại ĐH XII, ngay từ sau ĐH XI, phe ông Trọng đã thực hiện chủ trương “luân chuyển cán bộ, công chức”, với mục đích: “Phá vỡ thế khép kín, cục bộ địa phương trong công tác cán bộ hiện nay nhằm mục đích tránh tình trạng “một người làm quan, cả họ được nhờ” tại các địa phương”. Từ chủ trương này, phe ông Trọng đã “cài cắm” người của mình về các tỉnh, với chức vụ Bí thư hoạc Phó Bí thư thường trực Tỉnh ủy. Với cương vị này, đương nhiên người của ông Trọng sẽ có tên trong Đoàn Đại biểu các tỉnh đi dự Đại hội XII, với cương vị Trưởng đoàn hay Phó đoàn. Chính đây là lực lượng hậu thuẫn rất đắc lực cho ông Trọng.

Ngoài ra, để cho thật bảo đảm chắc thắng, vì thế lực phe ông Dũng lúc này còn rất mạnh, thì phe ông Trọng đã đưa ra “Quyết định số 244-QĐ/TW ngày 9/6/2014 của BCHTƯ về việc ban hành Quy chế bầu cử trong Đảng”.

Theo đó: “Ở các hội nghị của Ban Chấp hành Trung ương, các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư không được đề cử nhân sự ngoài danh sách do Bộ Chính trị đề cử; không được ứng cử và nhận đề cử nếu không có tên trong danh sách đề cử của Bộ Chính trị”.(9)

Mà Bộ Chính trị khóa XI do phe ông Trọng thao túng, đã không đề cử ông Dũng vào danh sách Ban Chấp hành TƯ khóa XII. Do đó tại Đại hội này, một số Đoàn Đại biểu các tỉnh đã đề cử ông Dũng vào BCH khóa XII, nhưng ông Dũng đành buộc lòng “xin rút”.

Nhưng vì sợ phe ông Dũng không "buông cờ trắng" một cách dễ dàng như vậy. Nên phe ông Trọng đã có thỏa thuận ngầm với phe ông Dũng rằng, mặc dù ông Dũng phải chấp nhận "tan giấc mộng đế vương" để về "làm người tử tế". Nhưng bù lại, phe ông Trọng sẽ vớt vát và đưa 2 đệ tử ruột của ông Dũng, là Đinh La Thăng và Nguyễn Văn Bình vào Bộ Chính trị khóa XII.

Ông Nguyễn Văn Bình được phân công làm Trưởng ban Kinh tế TƯ để "ngồi chơi xơi nước". Còn ông Đinh La Thăng được điều về làm Bí thư thành Hồ. Thực chất phe ông Trọng đưa ông Thăng về đây không phải là để “phát huy tài năng”. Mà là để cô lập và giám sát ông này chặt chẽ hơn.

Với bản chất ưa chơi trội, đồng thời để “đánh bóng” tên tuổi mình cho những tham vọng chính trị về sau, ông Thăng đã có những hành động và phát ngôn nổi đình nổi đám. Làm cho cánh phóng viên lề đảng tha hồ chạy theo để nâng bi, nịnh bợ. Nào là đi vớt bèo giữa lớp lớp trùng vây ống kính của các phóng viên. Nào là muốn xây dựng TP.HCM thành một thành phố phát triển như Singapore. Những phát biểu kiểu nịnh dân như: "Không chấp nhận TP HCM tụt hậu như một định mệnh"; muốn "TP HCM trở thành đặc khu như Thượng Hải" ; "Xử lý ngay cán bộ sai phạm, có dư luận xấu"; "Nhà dân sập thì mấy lãnh đạo cũng sập"; truy vấn lãnh đạo huyện Củ Chi” v.v... và v.v...

Chính những hành động phát ngôn và này, đã làm cho một số người tại đây cảm thấy “sướng rơn người”. Và họ coi ông Thăng như một “thần tượng”.

Ông Thăng không hề biết rằng, chính những hành động và phát ngôn của ông, cùng với cơn “lên đồng” của một số người, đã làm cho chiếc lưới đang bủa vây quanh ông ngày càng thắt chặt hơn.

Vậy là tại HN TƯ 5 của BCHTƯ vào đầu tháng 6/2017, chiếc áo UVBCT của ông đã bị lột. Ông bị “đuổi” về nấp bóng Nguyễn Văn Bình tại Ban Kinh tế TƯ.

Và cú lừa ngoạn mục.

Sau khi lột chiếc áo UVBCT tại HN TƯ 5 vào đầu tháng 5/2017, trong những cuộc tiếp xúc cử tri sau đó, khi được hỏi tại sao đảng xử ông Thăng nhẹ thế? Thì ông Trọng nói:

“Xử lý đồng chí Đinh La Thăng mới ở giai đoạn quản lý tập đoàn dầu khí thôi. Thừa nhận là đồng chí năng nổ, quyết liệt, lúc làm giao thông như thế, miệng nói tay làm, cũng được lòng dân lắm chứ. “Mong muốn là phải mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn nhưng phải đúng người, đúng tội, đúng pháp luật. Và còn đạo lý của dân tộc ta là nhân ái, nhân văn, đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại.”(10)

Đúng là những giọng điệu nghe êm ái dịu dàng như rót mật vào tai.

Và tại HN TƯ 6 vào đầu tháng 10/2017, ông Trọng cũng chỉ xử lý Nguyễn Xuân Anh chứ không đả động gì đến ông Đinh La Thăng.

Phát biểu tại phiên bế mạc HN TƯ 6, sau câu nói lấp lửng: “Mỗi Ủy viên Trung ương và mọi cán bộ, đảng viên cần tránh xa những cám dỗ vật chất, tham vọng, tránh đi vào vết xe đổ, và nếu đã trót ít nhiều nhúng chàm rồi thì sớm tự giác gột rửa". Và ông khẳng định thêm: "Từ nay trở đi, bất cứ trường hợp nào mà vi phạm kỷ luật, chúng ta phải xử lý nghiêm, để lấy lại, củng cố lòng tin và tình thương yêu, quý trọng của nhân dân".(11)

Vậy là ông Đinh La Thăng nghĩ rằng, mình đã thoát nạn. Vì ông Trọng đã nói “từ nay trở đi”.

Câu hỏi đặt ra là, tại sao ông Trọng không đưa ông Thăng ra lột nốt cái chức UVTƯ tại HN TƯ 6?

Dư luận cho rằng, tại HN TƯ 6, ông Trọng đã xử lý Nguyễn Xuân Anh rồi. Nay nếu đem ông Đinh La Thăng ra để BCHTƯ bỏ phiếu xác định hình thức kỷ luật, chắc gì ông Trọng đã thành công như ý muốn. Hơn nữa trong tay ông Trọng lúc này đã có Quy định số 30-QĐ/TW. Vì vậy ông ấy muốn “thịt” ông Thăng lúc nào mà chẳng được.

Vậy là một trận “đánh úp” đã được thực hiện. Chỉ sau gần 2 tháng bế mạc HN TƯ 6, vào ngày 8/12/2017, người ta làm 2 việc chỉ trong một buổi chiều.

Một là triệu tập cuộc họp bất thường của UBTVQH, với một mục đích duy nhất là đã bãi nhiệm chức vụ đại biểu Quốc hội đối với ông Đinh La Thăng.

Sau đó ông Phạm Minh Chính, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương, ký Quyết định 631- QĐNS/TW về việc đình chỉ sinh hoạt đảng đối với đồng chí Đinh La Thăng, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng Ban Kinh tế Trung ương. Vậy là Bộ Công an đã “bắt khẩn cấp” và khám xét nhà ông Đinh La Thăng ngay trong buổi tối ngày 8/8/2017.

Và với trận “đánh úp” ngoạn mục này, ông Nguyễn Phú Trọng đã “bắt sống” Đinh La Thăng một cách dễ dàng.

Cũng cần nói thêm là, ngay sau HN TƯ 5, sau khi cách chức UVBCT, thì ông Đinh La Thăng đã bị giám sát 24/24. Ông Thăng lúc này đã như “kiến trong miệng chén”. Do đó, dù có “ba đầu sáu tay”, thì ông Thăng cũng không thể thoát được.

Nhưng về nguyên tắc đảng, thì ông Đinh La Thăng vẫn còn là một đảng viên ĐCSVN, vì ông này chưa bị khai trừ.

Sau khi ông Đinh La Thăng bị bắt, dư luận đang đặt câu hỏi, khi nào thì đến lượt ông Nguyễn Bình xộ khám? Vì trong ngành ngân hàng của ông Nguyễn Văn Bình, đã có hàng loạt người đồng chí của ông đang ngồi bóc lịch với những đại án làm thất thoát hàng ngàn tỷ, như Phạm Công Danh, Hà Văn Thắm, Trầm Bê v.v... Và ngay cả cấp phó của ông là Đặng Thanh Bình cũng đang mong mỏi ngồi chờ ông trong tù.

Vậy làm sao mà Nguyễn Văn Bình lại vô can được? Phải chăng là nhờ ông Bình đã biết thu mình trong ổ kén như con nhộng, biết thân biết phận, nên không dại gì mà có những phát ngôn hay hành động nổi trội, có thể làm lu ánh mờ hào quang của ông Trọng đang trong đà thắng thế?

Và nhân vật cuối cùng, là mục tiêu cuối cùng của ông Trọng, là đồng chí Ba X. Người đã làm cho ông Trọng mất ăn mất ngủ mấy năm nay. Bây giờ đồng chí này đã về "làm người tử tế". Vốn liếng của con gái ông tại các dự án khổng lồ cũng đã thoái vốn, và chắc cũng đã chuyển ra nước ngoài hết rồi.

Hơn nữa, việc xử lý một người trong hàng “tứ trụ” cũng chưa có tiền lệ.

Chúng ta hãy chờ xem, sau hàng loạt hành động ‘chặt ngọn và tỉa cành”, đến bao giờ thì ông trọng dám “đào gốc” để bắt con mối chúa lớn nhất trong hàng hà sa số những con mối đã ăn tàn phá hại, làm cho đất nước này ngày càng khánh kiệt?

13/12/2017


________________________________________

Chú thích:

Chống tham nhũng hay thanh trừng nội bộ?

Kông Kông (Danlambao) - Bây giờ muốn biết tội lỗi của ông Đinh La Thăng cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Bí thư Tp Hồ Chí Minh ra sao thì cứ nhẫn nha xem TV hay đọc báo chí nhà nước. Nhưng trước đó, cũng chính hệ thống này, hình như không hề biết có bất cứ sai phạm nào. Như vậy thì rõ ràng đây là màn hợp xướng khi cây que cầm tay của đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng được quơ lên! Họ cùng nhau loa kèn thật ầm ĩ bất kể vi phạm ngay từ nền tảng pháp lý của cái gọi là Hiến pháp Việt Nam.

Đó là “đánh hội đồng nghi can”!

Nếu thực sự chủ trương chống tham nhũng thì tại sao trước đó, cả hàng chục năm, 4 triệu rưởi đảng viên không hề hay biết và ông họ Đinh cứ tiến nhanh tiến mạnh leo vô được Bộ Chính trị? Trái lại, mạng xã hội “vô công rỗi nghề” thì đã biết rõ nội vụ từ rất lâu! Điều nầy cho thấy hệ thống thông tin nhà nước với thông tin mạng xã hội hoàn toàn trái ngược. Vậy thì để chứng tỏ quyết tâm chống tham nhũng ông đảng trưởng nên đuổi tất cả bọn công nhân viên làm truyền thông ăn lương từ tiền thuế của nhân dân nhưng rách việc và chọn báo chí mạng xã hội thế vào, vì dù họ chỉ “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” nhưng kết quả chính xác!

Làm được như thế thì ông đảng trưởng mới thực sự chống tham nhũng mà chẳng cần phải ví von củi khô củi ướt hay lò tôn lò đất gì cả!

Vì thế việc dứt điểm ông Đinh La Thăng chỉ là đòn thanh trừng nội bộ. Ai thuộc phe ta. Ai phe đối thủ. Mà phe đối thủ đã từng hạ đo ván phe ta trong đại hội đảng kỳ trước. Bây giờ thế cờ đảo ngược. Cờ đến tay phải phất. Phải diệt trừ hậu hoạn. Vì nếu không lợi dụng thời cơ nầy và theo chỉ thị của quan thầy Bắc Kinh “đả hổ diệt ruồi” thì e rằng “chuột” sẽ làm “vỡ bình”. Là tai họa khôn lường! Phải thi hành lệnh trên để 2 đảng cùng tiến lên XHCN “4 tốt, 16 chữ vàng”, là tiếp tay thực hiện việc Việt Nam sớm Hán hóa!

Phải chăng đấy là tiến trình của bí mật Hội nghị Thành Đô?

Trớ trêu là cái “bình” mà ông đảng trưởng sợ vỡ thật ra đã vỡ tan nát từ hơn 20 năm trước trên thế giới do cơn gió tự do dân chủ đã hất tung nó rơi xuống từ bệ cao. Và cơn bão nầy sẽ san bằng những chướng ngại vật còn sót lại trên con đường lịch sử tất yếu của nó, điều mà trước kia đảng thường dùng là “dòng thác cách mạng không thể đảo ngược”.

Còn đối thủ là ai? Câu hỏi có vẻ thừa nhưng không phải thuộc cá nhân mà thuộc vùng/miền. Phe miền Bắc và phe miền Nam. Bắc/Nam ở đây không phân biệt là người miền Bắc hay người miền Nam vì sau 42 năm thống trị cộng sản đã thực hiện được chủ trương “vô Nam nhận hàng, ra Bắc nhận họ” để đồng hóa. Nhưng nhờ nền tảng nhân văn từ chế độ tự do dân chủ ở miền Nam còn sót lại, tự nó đã cảm hóa được một số cán bộ cốt lõi cộng sản. Chỉ tiếc rằng số cán bộ nầy, thủ lãnh là cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, khi đương quyền có được tư tưởng cởi mở hơn so với loại giáo điều nhưng vẫn bám vào thế độc tôn để tham nhũng mà không hề biết sợ hãi. “Chúng ăn không chừa một thứ gì” đó là câu xác nhận của Phó Chủ tịch nước.

Giữa lúc thế nước nghiêng ngửa, giặc ngoài thù trong, nội bộ đảng lại đang tìm mọi cách thanh toán nhau cạn tàu ráo máng thì chuyện mất nước phải đến. “Trai cò giành nhau ngư ông đắc lợi”. Ngư ông phương Bắc hẳn đang vỗ tay về chiến lược “bất chiến tự nhiên thành”.

Còn với người Việt Nam yêu nước? Lịch sử cả 4.000 năm giữ nước bây giờ không lẽ chỉ biết cúi đầu? Chẳng cần phải làm người hùng, chỉ cần công khai bày tỏ lòng yêu nước, đặc biệt là biết kết hợp và đoàn kết, thì... “một cánh tay đưa lên, hàng vạn cánh tay đưa lên quyết đấu tranh cho một nền hòa bình công chính...” là những câu hát hùng tráng một thời của thời Việt Nam Cộng Hòa đang sống lại từng ngày.

Dậy mà đi hởi đồng bào ơi...!

13.12.1017

Như có bác Hồ trong ngày vui dẹp BOT!

Cu Tèo (Danlambao) - Khi bị nghe “đám quần chúng” tài xế hát “như có bác Hồ ngày vui…” dẹp BOT Cai Lậy, Cu Tèo cực kỳ sửng sốt, không hiểu nổi tại sao, trong bối cảnh bác cả Lú vừa ăn mừng hoành tráng Kỷ niệm 100 năm Cách Mạng Tháng Mười Nga và đảng ta trước sau như một nhất quyết đi theo chủ nghĩa Vô Sản tức Khố Rách Áo Ôm, các bác lái xe lại dám bày tỏ công khai thái độ “phản động chống phá cách mạng” như thế.

Từ đắp Mô đến dựng BOT là cả một quá trình Cách Mạng; BOT là một dạng mới của Mô, thành quả do thời kỳ quá độ đắp Mô mà có, dẹp BOT đi là phủ nhận công lao “Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước rước chủ nghĩa chuyên chính đắp mô. 

Đắp Mô là “tiền đề” cho dựng BOT. Nếu không có đắp Mô đại thắng một nửa nước, đã không có dựng BOT đại trà khắp nước hôm nay.

Đắp Mô là do các đồng chí du kích làm trộm làm lén về đêm, để kiếm tiền lẻ của ba chiếc xe đò và cản trở lưu thông trong vùng địch tạm chiếm. 

Dựng BOT là do các quan lớn cách mạng thực hiện công khai, hoạt động ngày lẫn đêm, chỉ thu tiền chẵn nhằm tránh tắc nghẽn lưu thông gây hiệu quả nghiêm trọng đến thu nhập của chủ BOT, sau khi đất nước “sạch bóng quân thù”, nay lù lù một bầy Sâu Đỏ.

Hát “như có bác Hồ trong ngày vui…” dẹp BOT, hay là mượn lời để ngụ ý ngày vui dẹp Bác!

Để kết thúc bài viết “Như có bác Hồ trong ngày vui dẹp Bác”, à quên, dẹp BOT, này Cu Tèo xin mượn lời bác Trương Duy Nhất trong bài ‘Stop “bác Hồ”!’ 


“Stop những “cảm hứng Hồ Chí Minh” đi. Thắng – thua do chính các bạn, ở chính lòng dũng cảm và mưu lược của các bạn. Cuộc chiến với những BOT Cai Lậy hôm nay, không cần “bác Hồ”. Đừng tư duy “bác Hồ” nữa. Đừng có gào thét Hồ Chí Minh nữa. Vô ích!” (Sic)


Sự ích kỷ và tâm lý cầu an của một số người Việt!

Nguyên Thạch (Danlambao) - "Thuốc đắng dã tật, lời thật mất lòng". Đất nước này đã đến thời nguy nan cùng cực, cuộc đấu tranh này đã đến hồi phải quyết liệt, trắng ra trắng, đen ra đen, thù ra thù, bạn ra bạn... chứ không thể kéo dài sự "lèn èn" trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, lời nói và hành động là 2 thái cực để cuối cùng là cục diện Việt Nam sẽ trở nên thê thảm trong vòng vây nô lệ Bắc phương.

*

Người viết nắm chắc rằng sẽ có một số người sẽ rất nổi giận vì bài viết nêu lên những sự thật cay đắng này vì nó đã đánh trúng tim đen của những người chỉ lo cho bản thân cùng gia đình mình, coi bản thân và gia đình là tối quan trọng còn sự an nguy của Tổ Quốc chỉ là thứ yếu hoặc chẳng là gì. Những người này há có bao giờ đặt lại vấn đề: Nước mất thì nhà có còn không?. 

Nếu tất cả người Việt, ai cũng có thái độ này thì đừng bao giờ đề cập đến chuyện đấu tranh chống độc tài, chống cộng sản vì chỉ nói mà không làm hay thậm chí làm ngược lại thì cũng như không!.

Hơn bao giờ hết, đất nước hiện nay đang lâm vào cảnh cực kỳ nguy nan dưới sự cai trị của thứ Đảng Cướp Sạch độc tài qua thái độ quì lòn của tên Thái thú Nguyễn Phú Trọng cùng bè lũ tôi tớ thuộc ĐCSVN đang chủ trương tồi bại là giao Việt Nam dưới tay Tàu cộng để đổi lấy sự bảo kê, tiền bạc và danh vọng. Những đảng viên còn chút ý thức, vì danh dự của những con dân Việt tộc mà hãy can đảm đứng lên nếu cần phải hy sinh cả mạng sống để tiêu diệt bè lũ phản dân bán nước của bè lũ tôi tớ cho ngoại bang Tàu cộng Nguyễn Phú Trọng.

"Thuốc đắng dã tật, lời thật mất lòng". Đất nước này đã đến thời nguy nan cùng cực, cuộc đấu tranh này đã đến hồi phải quyết liệt, trắng ra trắng, đen ra đen, thù ra thù, bạn ra bạn... chứ không thể kéo dài sự "lèn èn" trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, lời nói và hành động là 2 thái cực để cuối cùng là cục diện Việt Nam sẽ trở nên thê thảm trong vòng vây nô lệ Bắc phương.

Biết rằng vật chất và tiền bạc là rất cần thiết để đáp ứng nhu cầu cho cuộc sống nhưng việc san sẻ tình người, san sẻ sức lực cho công cuộc đấu tranh để thoát khỏi kiếp trâu ngựa là chẳng cần thiết, chẳng đáng ư? Việc sử dụng đồng tiền cho lợi ích của cả dân tộc thế không phải là những chi tiêu có ý nghĩa lớn ư? Vật chất, tiền bạc, cuối cùng nó chỉ là tờ giấy không hơn không kém, chỉ có tờ giấy mà không dám sử dụng nó cho có ý nghĩa thì nói chi đến hy sinh cả mạng sống để giành lại Độc lập, Dân chủ, Tự do và Hạnh phúc?

Xã hội gồm những ai nếu không phải là bạn, là tôi? Tôi và bạn cùng tất cả đều cúi mặt thì ai là lớp người gióng lên tiếng nói để khơi dậy tinh thần dân tộc? Tôi và bạn không hành động thì ai sẽ thay chúng ta hành động một cách danh chính ngôn thuận?


Người quốc nội thì cứ mãi thờ ơ ỷ lại, túi tiền thì cứ giữ bo bo hay tệ hại hơn nữa là có kẻ thông đồng, bắt tay ký kết với kẻ cướp để túi chứa nặng thêm, bất chấp mọi liêm sỉ.

Hầu hết người Việt ở hải ngoại đều có tấm lòng cùng phong cách rất rộng lượng. Tuy nhiên, cũng có một số nhỏ người chỉ biết chăm sóc cho bộ lông của mình, tổ chức hội hè, nhóm thân hữu chỉ để khoe khoang nhà cao cửa rộng, xe đẹp, con xinh, hột lớn hột nhỏ... Người hải ngoại thì đã được yên thân, cuộc sống dư dật nhưng cũng có đám người hể nói đến chuyện giúp đỡ những nạn nhân thì chẳng những im re mà còn phê phán là thiên hạ làm chuyện ruồi bu. Không biết ai là ruồi bu đây?.

Ba năm, rồi cũng sẽ như nước chảy qua cầu nếu chúng ta chỉ nói mà không hành động. 2020 sẽ đến với tiếng Việt bị thay đổi toàn bộ, với guồng máy cai trị của người Tàu cùng đám tôi tớ tay sai và biên giới của Trung cộng được nới dài tới tận mũi Cà Mâu và toàn bộ Biển Đông.

Thời gian không còn cho phép chúng ta chần chừ thêm nữa. Phải quyết tâm và phải có thái độ dứt khoát trong cuộc chiến tuy bất cân xứng nhưng với tinh thần VÔ ÚY CHÍ bất khoan nhượng thì chúng ta ắt sẽ thành công như 5 + 5 = 10 chứ không là 8 hoặc 12.

Tôi không nghĩ là toàn dân Việt chịu cúi đầu khuất phục bọn Tàu cộng một cách nhục nhã nhưng nếu không quan tâm về hiện trạng nguy ngập của đất nước mà nhất tề đồng loạt vùng lên thì sự thất bại đưa đến tình trạng mất nước và nô lệ sẽ không thể tránh khỏi.

Những bài viết hô hào kêu gọi tinh thần đoàn kết, tương thân tương trợ cho những nhà đấu tranh dám hy sinh bản thân cùng gia đình đứng lên phản đối bạo quyền với đám tay sai liền bị chúng trả thù thô bạo nhưng chỉ được đáp lại bằng những tấm lòng rải rác đó đây là những cái test ngấm ngầm để chứng minh cho tinh thần hưởng ứng của quần chúng là thờ ơ, lơ là như thế nào. Đây là sự thật, một sự thật quá phũ phàng phải được điều chỉnh đúng mức, không tự ái sảng, không giận dữ vô lý. Ngày nào đại đa số trong khối dân chúng đạt đến mức độ đồng tâm cương quyết nhận thấy cái xấu, cái tệ của mình thì ngày ấy cuộc đấu tranh mới mong đạt thành công.

Một điều chắc chắn rằng bạn và tôi cùng toàn dân Việt đều trả lời rằng: Chúng ta không bao giờ muốn mất nước. Vậy không muốn mất nước mà cứ làm ngơ thì đây có phải là điều vô lý?

Chừng nào những nghịch lý như đã nêu được giải quyết một cách thỏa đáng và dứt khoát thì ngày ấy mới mong đạt được sự thành công. Bằng không thì cứ mặc nhiên chấp nhận một thứ người nô lệ. Chẳng lẽ chúng ta cứ kéo dài mãi tình trạng ỷ lại và "ù lì" như thế này trước hiện trạng dầu sôi lửa bỏng mà ĐCSVN manh tâm bán nước?

Nếu có người hỏi rằng: Anh là ai mà có quyền nêu lên những nỗi nhục... mà không che giấu thì tôi sẽ khẳng khái trả lời rằng: Tại sao không?.

Trong nỗi hận của một con dân yêu nước, căm thù giặc ngoại bang Tàu cộng, tôi phải cất lên những tiếng nói trước khi nhắm mắt để đánh động lương tâm cho dẫu sự thật có đay nghiến bởi muôn ngàn cay đắng mà mọi người dân Việt phải can đảm đối mặt. 


Vụ ông Đinh La Thăng: TBT Trọng tung ‘cú đấm thép’

Theo VOA- Viễn Đông-13/12/2017 
Giới quan sát cho rằng phe bảo thủ ở Việt Nam, đứng đầu là ông Nguyễn Phú Trọng, đang tìm cách “thanh trừng các đồng minh của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”.
Giới quan sát cho rằng phe bảo thủ ở Việt Nam, đứng đầu là ông Nguyễn Phú Trọng, đang tìm cách “thanh trừng các đồng minh của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”.
Giới quan sát nhận định, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tung “cú đấm thép chưa từng có” trong vụ bắt giữ và truy tố ông Đinh La Thăng, và đây là “đòn cảnh cáo” những ai muốn thách thức mình.
Cựu quan chức từng nằm trong nhóm hơn chục người “chóp bu” đầy quyền lực ở Việt Nam “ngã ngựa” hôm 8/12 với tội danh “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” thời còn nắm Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), gây rúng động người dân trong nước như thể hiện trên mạng xã hội.
Nhiều khả năng, để tự cứu mình, ông Thanh đã cung cấp bằng chứng giới chức có thể sử dụng để chống lại ông Thăng...
Chuyên gia David Brown.
Trong khi đó, ông David Brown, cựu nhân viên ngoại giao Mỹ ở Việt Nam, “không ngạc nhiên” trước diễn biến này, nhất là sau khi ông Thăng bị loại khỏi Bộ Chính trị hồi tháng Năm, rồi sau đó là vụ “bắt cóc” ông Trịnh Xuân Thanh ở Đức, gây sóng gió quan hệ Hà Nội và Berlin.

Theo tìm hiểu của VOA tiếng Việt, ông Thanh nắm các vị trí quan trọng ở một công ty thành viên của PVN thời kỳ ông Thăng lãnh đạo tập đoàn nhà nước này, vốn từng đóng góp đáng kể vào ngân sách nhưng hiện lao đao vì giá dầu giảm thời gian qua.
Ông Trịnh Xuân Thanh "cung cấp bằng chứng" về ông Thăng để "tự cứu mình"?
Ông Trịnh Xuân Thanh "cung cấp bằng chứng" về ông Thăng để "tự cứu mình"?
Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn, người quan sát tình hình chính trường Việt Nam, cho rằng ông Thanh “được cho là con át chủ bài” trong hồ sơ về ông Đinh La Thăng”.
Còn ông Brown nhận định rằng “nhiều khả năng, để tự cứu mình, ông Thanh đã cung cấp bằng chứng giới chức có thể sử dụng để chống lại ông Thăng và ông [Nguyễn Quốc] Khánh [cựu Chủ tịch PVN]”.
Câu hỏi đặt ra hiện nay là: ông Thăng và ông Khánh sẽ thú tội tới mức độ nào để tránh bị án nặng nhất?
Chuyên gia David Brown nói.
Ông Khánh bị tước tư cách đại biểu quốc hội và bị bắt giam cùng ngày với ông Thăng với cùng tội danh.

Chuyên gia David Brown cho rằng Tổng bí thư Trọng “muốn làm trong sạch đảng khỏi những thành phần suy thoái và cơ hội nhằm khôi phục lại uy tín của đảng”.
“Các vụ khởi tố ở PetroVietnam được 'dàn dựng' nhằm mục đích cảnh cáo bất kỳ ai muốn thách thức kế hoạch đó của ông Trọng. Câu hỏi đặt ra hiện nay là: ông Thăng và ông Khánh sẽ thú tội tới mức độ nào để tránh bị án nặng nhất?” ông Brown nói.
Nếu bị kết tội, ông Thăng đối mặt với án có thể lên tới 20 năm tù giam, theo Bộ Luật hình sự.
Ông Đinh La Thăng và Ngoại trưởng Mỹ John Kerry trên một tòa nhà ở TP HCM giữa năm 2016.
Ông Đinh La Thăng và Ngoại trưởng Mỹ John Kerry trên một tòa nhà ở TP HCM giữa năm 2016.
Báo chí trong nước nhiều ngày qua đã khai thác triệt để vụ ông Đinh La Thăng, nhưng không thấy ý kiến của luật sư bào chữa cho ông hay người thân của cựu quan chức từng nắm nhiều trọng trách này.
...liệu ông có muốn được giữ quyền im lặng, được mời luật sư tham gia từ đầu, được giãy bày với báo chí thông qua luật sư và gia đình để rộng đường dư luận, được xét xử bởi một quan tòa độc lập...
Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn viết.
Nhà hoạt động Tuấn viết trên Facebook: “Công chúng, bao gồm cả bạn bè người thân của ông [Thăng], sau một thời gian dài bị oanh tạc thông tin bởi hàng trăm tờ báo tập trung khai thác sai phạm của ông với vô số những lời lẽ đao to búa lớn, hẳn sẽ muốn đưa ông lên đoạn đầu đài ngay mà chẳng cần gì đến một phiên tòa. Lúc này, liệu ông có muốn được giữ quyền im lặng, được mời luật sư tham gia từ đầu, được giãy bày với báo chí thông qua luật sư và gia đình để rộng đường dư luận, được xét xử bởi một quan tòa độc lập - những quyền căn bản bình thường của bất kỳ công dân nào ở các nước dân chủ pháp trị?”
Nhận xét rằng các diễn biến về ông Thăng, chuyên gia Brown cho rằng phe bảo thủ ở Việt Nam, đứng đầu là ông Nguyễn Phú Trọng, đang tìm cách “thanh trừng các đồng minh của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”, người từng thất bại trong cuộc tranh giành quyền lực trước thủ lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam năm ngoái.
Nhận định này giống với các ý kiến của một số hãng thông tấn đang đặt văn phòng tại Việt Nam. Reuters hôm 9/12 đưa tin, những người chỉ trích chính phủ Việt Nam “bày tỏ nghi ngờ rằng cuộc chiến chống tham nhũng có động cơ chính trị” và “nhắm vào những người thân cận với cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”.
Ít ngày sau khi các cựu quan chức dầu khí rơi vào vòng lao lý, trong một diễn biến khác cho thấy cuộc chiến chống tham nhũng đang gia tăng cường độ ở Việt Nam, ông Lê Quang Thung, nguyên Chủ tịch Tập đoàn Cao su Việt Nam, một công ty lớn của nhà nước, đã bị khởi tố hôm 12/12, nhiều năm sau khi đã về hưu.
Nếu nó giống với những gì hiện diễn ra ở Trung Quốc [nơi hiện có chiến dịch “đả hổ diệt ruồi], đó là bởi vì cả hai đảng cùng đối mặt với các thách thức tương tự, chứ không phải bởi vì ông Nguyễn Phú Trọng nhận lệnh từ quốc gia láng giềng lớn ở phương bắc.
Ông David Brown nói.
Thời gian vừa qua, ông Trọng có những tuyên bố chống tham nhũng được báo chí chính thống và nhiều cư dân mạng trích dẫn lại như: “Lò nóng lên rồi thì củi tươi vào cũng phải cháy” hay “đánh con chuột đừng để vỡ bình”, “không phải xới tung lên tất cả, gây mất niềm tin, nghi kỵ lẫn nhau, rối loạn sẽ rất nguy hiểm”.
Nhà nghiên cứu David Brown cho rằng ông Trọng “đang làm những gì ông cho là cần thiết để duy trì vị thế độc đảng”.
Chuyên gia này nói thêm: “Nếu nó giống với những gì hiện diễn ra ở Trung Quốc [nơi hiện có chiến dịch “đả hổ diệt ruồi], đó là bởi vì cả hai đảng cùng đối mặt với các thách thức tương tự, chứ không phải bởi vì ông Nguyễn Phú Trọng nhận lệnh từ quốc gia láng giềng lớn ở phương bắc”.

Tại sao cuộc chiến chống tham nhũng của Tổng Bí thư Trọng là sai sách và thiếu chính nghĩa?


Việc chiều ngày 8/12/2017, cơ quan bảo vệ pháp luật đã ra quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Đinh La Thăng, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP HCM, phó trưởng Ban Kinh tế trung ương, để điều tra về hành vi cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng là một tin khá bất ngờ.
Nếu quan sát các động thái trước đó của Tổng Bí thư Nguyễn Phú trọng và phe cánh của ông ta qua các thông tin từ truyền thông nhà nước sẽ thấy, họ không chỉ bỏ qua việc cách chức Ủy viên TW đảng của ông Thăng để dọn đường cho việc khởi tố (theo quy định của Điều lệ đảng), điều lẽ ra cần thiết phải làm tại Hội nghị Trung ương 6. Mà ông Nguyễn Phú Trọng còn "giả nai", khi xuống thang kêu gọi các đồng chí đã chót nhúng chàm thì phải biết sửa chữa khuyết điểm, thậm chí ông Trọng còn an ủi thân tình, "cốt đánh thức người ta dậy, đừng vi phạm pháp luật, mở đường cho người ta tiến tới mới là thành công". Ít ai biết được thâm ý của ông Trọng là nói một đường nhưng làm một nẻo, chỉ nhằm một mục đích duy nhất là Đinh La Thăng sẽ không bỏ trốn như các đàn em. Và chính ông Đinh La Thăng đã bị mắc mưu.
Việc tiến hành các thủ tục bắt giữ ông Đinh La Thăng được tiến hành theo phương châm bí mật, bất ngờ đến phút cuối, kể cả việc chọn thời điểm bắt là ngày cuối tuần để tránh các áp lực từ dư luận xã hội cũng đã cho thấy điều đó. Cụ thể, chiều 8-12 tại Hà Nội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa XIV đã họp phiên thứ 18 bất thường dưới sự chủ trì của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, để thảo luận về tư cách đại biểu Quốc hội của ông Đinh La Thăng. Sau khi nghe viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao đọc tờ trình, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã thảo luận, tiến hành biểu quyết với tỷ lệ nhất trí cao thông qua Nghị quyết. Ngay sau đó, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Đinh La Thăng để điều tra. Đồng thời khi có quyết định khởi tố và lệnh bắt tạm giam trên, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh Chính đã ký quyết định đình chỉ sinh hoạt Đảng đối với ông Đinh La Thăng, Phó trưởng Ban Kinh tế trung ương. Và tối cùng ngày Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an tiến hành khám xét nhà riêng của ông Thăng để thu thập các tài liệu liên quan phục vụ công tác điều tra.
Ông Đinh La Thăng bị khởi tố vì có những vi phạm nghiêm trọng trong việc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) góp vốn 800 tỉ đồng vào Ngân hàng Cổ phần Đại dương (OceanBank) và mất trắng số tiền này.Ông Đinh La Thăng cũng bị điều tra vì liên quan đến vụ án cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng; tham ô tài sản (Điều 278 Bộ luật Hình sự) xảy ra tại Tổng Công ty Xây lắp dầu khí (PVC) liên quan Dự án Nhiệt điện Thái Bình II. Theo kết luận của Ủy ban Kiểm tra trung ương, ông Thăng phải chịu trách nhiệm trong việc chấp thuận cho PVC được miễn bảo lãnh thực hiện hợp đồng đối với công trình, dự án do Tập đoàn chỉ định cho PVC thực hiện.
Bộ luật Hình sự (BLHS) 2015 có hiệu lực từ 1-1-2018, đã bỏ quy định về Tội cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọn. Nhưng ông Đinh La Thăng đã bị khởi tố, bắt giam để điều tra về hành vi nói trên ngày 8/12/2017 thì theo Chánh án TAND Tối cao Nguyễn Hòa Bình cho biết, liên quan đến Điều 165, “những vụ án khởi tố trước 1-1-2018 thì vẫn xử theo Điều 165”. Đó là lý do chính vì sao họ đã bắt ông Đinh La Thăng tại thời điểm này.
Dưới tựa đề "Niềm tin vào kỷ luật của Đảng, pháp luật của Nhà nước", báo QĐND (bit.ly/2AJqO1E)  số ra ngày 9/12/2017 khẳng định "Việc ông Thăng bị khởi tố hình sự thêm một lần chứng minh, khẳng định ý chí quyết tâm và nỗ lực của toàn Đảng, toàn dân ta, đặc biệt là Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư và đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong việc ngăn chặn, đẩy lùi tham nhũng, lãng phí, góp phần làm trong sạch bộ máy Đảng, Nhà nước, mang lại niềm tin cho nhân dân." Điều đó đã cho thấy mọi nỗ lực của ông Trần Đại Quang trong việc khẳng định vị thế thống lĩnh các lực lượng vũ trang trong những ngày trước Hội nghị APEC ngày càng tỏ ra vô vọng. Dầu rằng ông Trần Đại Quang cũng đã nắm khá chắc người đồng hương là Tổng tham mưu trưởng - Thượng tướng Phan Văn Giang. Đừng quên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng - Đại tướng Ngô Xuân Lịch cũng là dân gốc Hà Nam Ninh.
Trong những ngày này người ta thấy sự vắng bóng đáng ngờ của Chủ tịch Nước Trần Đại Quang, điều này có liên hệ gì với việc ông Đinh La Thăng bị khởi tố và bắt giam. Quan hệ giữa Đinh La Thăng và Trần Đại Quang không đơn giản là quan hệ đồng hương, mà là mối quan hệ chặt chẽ ở mức đầu não của nhóm chính trị Ninh Bình. Một phe nhóm chính trị trong nội bộ đảng CSVN chỉ ít lâu trước đây, từ vai trò điều chỉnh cán cân quyền lực trong cuộc đấu Trọng - Dũng, rồi trở thành đối thủ của ông Trọng khi cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chính thức thất thế. Trần Đại Quang nhanh chóng phát hiện ra người đồng hương Đinh La Thăng là một mỏ tiền và Thăng đã nhanh chóng trở thành tay hòm chìa khóa của nhóm chính trị Ninh Bình. Việc tại Đại hội 12, ông Trần Đại Quang bằng mọi nỗ lực cộng với số tiền nhiều triệu USD rải đường, để đưa Đinh La Thăng vọt lên chức Ủy viên Bộ Chính trị khóa 12. Không chỉ thế, Đinh La Thăng còn nhảy tót chễm chệ ghế Bí thư Thành Ủy TP. HCM cùng với nhiều đồn đoán Thăng sẽ trở thành Tổng Bí thư trong tương lai không xa. Điều này đã khiến số đông ban lãnh đạo Việt Nam tỏ ra bất bình, cộng với việc Đinh La Thăng thiếu thân thiện với Trung Quốc như báo Tuổi trẻ đưa tin (bit.ly/2kSbDxj). Đó cũng là lý do vì sao Đinh La Thăng lãnh một kết cục bi thảm như ngày hôm nay.
Theo báo Tuổi trẻ (bit.ly/2jc9MTm), Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã kết luận một trong những vi phạm nghiêm trọng của ông Đinh La Thăng, "Chấp hành không nghiêm ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ trong việc kiểm điểm trách nhiệm để Tổng Công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) thua lỗ nghiêm trọng. Theo đó đã thiếu trách nhiệm trong việc tham mưu cho Đảng ủy Tập đoàn ban hành Nghị quyết số 233/NQ-ĐU, ngày 17-8-2009 có nội dung không phù hợp với quy định của pháp luật, không đúng chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ, dẫn đến Hội đồng Thành viên, Ban Tổng Giám đốc Tập đoàn và các tổng công ty thành viên quyết định chỉ định nhiều gói thầu trái pháp luật.". Điều đó có thể thấy rằng, trách nhiệm của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã được loại trừ trong vụ để xảy ra thua lỗ nghiêm trọng của Trịnh Xuân thanh tại Tổng Công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC).
Nói đến chuyện Ba Dũng thì cũng nói thêm, việc xâu chuỗi mắt xích Thanh - Thuận - Thăng để đích cuối cùng là bắt cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của ông Trọng hòng rửa nhục là tham vọng và điều có thật. Tuy nhiên thế và lực của ông Dũng bây giờ cũng ở thế cùng, lực kiệt, cứ trông vào đám tang thân mẫu của ông Dũng thì cũng rõ.
Trên mạng ngay sau khi ông Đinh La Thăng bị bắt, người ta thấy xuất hiện bức hình Tổng Bí thư Trọng và ông Đinh La Thăng "bá vai bá cổ" bên lề Đại hội 12 và kết luận "Chính trị Việt Nam bây giờ bạc ác". Thực ra chuyện tương tự như thế là chuyện hết sức phổ biến trong giới chính trị gia, chả riêng gì ở Việt Nam. Chính vì thế mới có câu không có kẻ thù cũng như đồng minh vĩnh viễn. Tuy vậy chuyện đám tang thân mẫu của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, hầu như không có sự có mặt của các quan chức cao cấp vốn là tay chân của ông Ba Dũng trước kia, cũng như chuyện truyền thông nhà nước lờ tịt khi đưa tin này. Tuy nhiên, cha ông ta đã dậy, "ăn tìm đến, đánh nhau tìm đi" thì cũng chả nên trách họ hay trách ông Ba Dũng. Chỉ nên hiểu rằng, khi thế đang mạnh mà đồng chí 3X rủ lòng thương đấy chính là tự sát.
Từ những vấn đề vừa nêu cho thấy, kẻ sẽ bị trảm tiếp theo sẽ là Chủ tịch Nước Trần Đại Quang chứ không phải đồng chí 3X. Dẫu rằng thâm tâm của Tổng Bí thư Trọng rất muốn nhân cơ hội này, sau khi bắt Thanh - trảm Thăng rồi diệt Dũng để báo thù trả hận. Nhưng ý chí của ông Nguyễn Phú Trọng dẫu ngàn lần cũng không bằng một ý kiến của họ Tập khẳng định phải diệt Dũng. Tin tức về Kiên Giang - Phú Quốc của con trai cả ông Dũng là Nguyễn Thanh Nghị gần đây nhiều phen trồi, sụt nhưng vẫn đứng vững thì ít có khả năng bị trảm. Nhất là khi Thái thượng Hoàng Lê Đức Anh còn sống sờ sờ thì khó ai có thể động đến Ba Dũng, trừ khi đó là ý chí của Bắc Kinh.
Dư luận xã hội đánh giá cao việc khởi tố và bắt tạm giam đối với ông Đinh La Thăng, vì dẫu cuộc đấu tranh chống tham nhũng trong nội bộ đảng CSVN thực chất chỉ là chống tham nhũng một phía - một bên. Mà bản chất sâu xa của nó là cuộc chiến tranh chấp quyền lực giữa các phe nhóm trong nội bộ đảng. Song những con sâu dân mọt nước như Đinh La Thăng và đồng bọn xứng đáng phải chịu trách nhiệm về các hành động cũng như các quyết định gây thiệt hại hàng chục tỷ USD.
Tuy nhiên việc thế và lực của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lớn mạnh bất thường trước các kỳ Hội nghị Trung ương13, 14 - Khóa 11, nhất là kể từ sau chuyến thăm và báo cáo của ông Nguyễn Sinh Hùng đến Bắc Kinh cuối năm 2015, khi Quốc vụ viện Trung Quốc thông qua nghị quyết cho phép quân dội Trung quốc đưa quân ra nước ngoài để bảo vệ thành quả của Chủ nghĩa Xã hội. Nghĩa là Trung Quốc tỏ ý sẽ can thiệp bằng quân sự nếu ở Việt Nam ngôi vị của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng bị đe dọa. Đó là chưa kể đến việc có tin cho biết, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã cử một đoàn cố vấn Trung Quốc 59 người có mặt tại Hà Nội từ cuối năm 2016, để trực tiếp tham mưu, cố vấn cho Tổng Bí thư Trọng trong việc chỉnh đốn đảng.
Chính vì thế có thể kết luận, công cuộc chỉnh đốn đảng hay chống tham nhũng mà ông Nguyễn Phú Trọng đang tiến hành dưới sự bảo trợ của Bắc Kinh cũng chỉ là hành động "cõng rắn, cắn gà nhà". Người ta chưa thể thống kê hết thiệt hại về môi trường, đời sống kinh tế - xã hội do Forrmosa Hà Tĩnh gây ra là bao nhiêu chục tỷ? Song những kẻ tội đồ như Hoàng Trung Hải, Võ Kim Cự thì vẫn bình chân như vại. Vì thế trong giới lãnh đạo ở Việt Nam hiện có xu hướng sống và hành động theo phương châm "Thờ Tầu thì sống, chống Tập là chết". Điều đó cho thấy, việc chống tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng là một hành động thiếu chính nghĩa không đáng được ủng hộ.
Một câu hỏi được đăt ra là, công cuộc chống tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ thành công hay không? Câu trả lời là không! Vì việc chống tham nhũng mà không dựa trên một nền tảng tảng pháp quyền, bằng luật pháp, mà chống tham nhũng chỉ là hình thức dựa vào ngoại bang nhằm thanh trừng, đấu đá phe nhóm, sử dụng các biện pháp bắt bớ, tù đày thì không bao giờ sẽ xử lý được. Vả lại chống tham nhũng theo kiểu thanh trừng đấu đá như thế, rồi sẽ một ngày phe ông Trọng hiện đang thắng thế trở thành thất thế, thì sự báo thù của phe thất thế ngày hôm nay sẽ là tất yếu. Và cuộc chiến "chống tham nhũng" kiểu như hiện nay ở Việt Nam sẽ không có hồi kết. Nghĩa là nội bộ đảng CSVN vẫn mãi đấu đá triền miên.
Ngày 10 tháng 12 năm 2017
© Kami
* Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA

Số đông người Việt cuồng si Cộng sản?

Viết từ Sài Gòn 
Theo RFA-2017-12-13  
Một phụ nữ đứng trog cửa hàng bán các mặt hàng tuyên truyền gồm chân dung Karl Max, Lenin ở một con phố Hà Nội hôm 13/9/2017
 Một phụ nữ đứng trog cửa hàng bán các mặt hàng tuyên truyền gồm chân dung Karl Max, Lenin ở một con phố Hà Nội hôm 13/9/2017  AFP
Tôi đặt đề từ như vậy nghe rất trái khoáy và chói tai, nhưng đó là sự thật, đa số người Việt cuồng si Cộng sản. Và người Việt cho đến hiện tại vẫn không chạm tới hạnh phúc được bởi số đông cuồng si Cộng sản. Vì sao?
Vì đôi khi cuộc hôn ước giữa nhân dân và đảng cầm quyền giống như một cuộc hôn phối của một đôi vợ chồng. Và dù muốn hay không thì nhân dân vẫn đứng ở vai trò người vợ, người mẹ, còn nhà cầm quyền nắm vai trò người chồng, gia trưởng. Phép so sánh này rất khập khiểng nhưng lại rất hợp lý trong bối cảnh Việt Nam.
Một cặp vợ chồng hạnh phúc, điều đơn giản nhất là người chồng giữ danh dự, giữ lời và mọi lời thề hẹn trước khi tiến đến hôn nhân vẫn nguyên vẹn sau khi kết hôn, sinh con, đẻ cái. Chỉ có như vậy mới đảm bảo được hạnh phúc, bởi hạnh phúc bắt nguồn từ tình yêu, lòng tự trọng và danh dự. Nếu một trong hai người để tình yêu nguội lạnh, đánh mất lòng tự trọng và xem rẻ danh dự của mình và đối phương thì không còn là tình yêu, hạnh phúc nữa mà là sự chịu đựng hoặc sự cuồng si.
Tôi đã chứng kiến nhiều cặp vợ chồng mà ở họ, đôi khi người vợ bị đối xử như một ô sin, thậm chí dưới mức một ô sin, người chồng bê tha, nát rượu, đánh đập vợ, cờ bạc, hút chích… Nói chung là mọi cái xấu anh chồng đều có đủ nhưng người vợ vẫn chịu đựng, chịu đựng đến độ thù hận trong lòng nhưng bên ngoài vẫn cứ chấp nhận thân phận người vợ tôi đòi.
Nhìn kĩ hơn, hầu hết các cô vợ chấp nhận thân phận này đều bị chung một căn bệnh: Sợ tương lai. Nghĩa là tay chồng xấu xa mọi bề nhưng hắn lại có một thứ rất được, đó là tài sản và khả năng tình dục. Tài sản của hắn đủ lớn và bí mật để cô vợ đâm ra lo sợ khi ra đi, khả năng tình dục hắn đủ mạnh, thậm chí bạo động để khiến cho cô vợ trở thành một con nghiện của hắn.
Đây là bi kịch mà đôi khi cô vợ lại tự huyễn hoặc rằng mình hạnh phúc, mình có nhà cao cửa rộng của chồng làm cho, mình có người chồng giúp mình giải tỏa những ẩn ức sau những bạo hành và đòn roi… Một kiểu cuồng si bệnh hoạn. Và ở đây không thể nào có hạnh phúc hay tình yêu. Nhưng người ta vẫn nhầm tưởng hoặc cố dối mình để tồn tại, vì người ta sợ tương lai, sợ thay đổi, sợ những thứ mình chưa quen nhìn, chưa gặp…
Và sự thù hận, căm ghét, đau khổ vẫn âm ỉ cháy bên trong, cháy cho đến khi nào nó đủ sức bùng vỡ thì lại có chuyện vợ giết chồng, vợ đầu độc chồng, vợ cắt của quí của chồng… Có một ngàn lẻ một chuyện đau lòng khi người vợ phản ứng tức thời, hết chịu đựng được. Nhưng tất cả các hệ lụy mà người vợ chịu đựng, cam chịu đều không mang tới kết quả tốt đẹp nào, thậm chí nguy hại cho cả đôi bên.
Trong mối quan hệ giữa nhân dân với chế độ cầm quyền, có vẻ như số đông người Việt chấp nhận thân phận của cô vợ chịu đựng trước đảng độc tài. Mặc dù đảng Cộng sản bội ước, để cho những đảng viên tham nhũng, cửa quyền, hách dịch, coi dân như cỏ rác… tha hồ tác oai tác quái, nhưng số đông nhân dân vẫn cam chịu, thậm chí vẫn xu phụ, chờ đợi một điều gì đó. Một kiểu chờ đợi của người vợ tôi đòi cố nịnh chồng, cố chiều ý chồng mặc dù đằng sau sự chiều chuộng này là cả một trời cay đắng và căm phẫn.
Thử đặt câu hỏi: Có bao nhiêu dư luận viên, bao nhiêu thành viên đội cờ đỏ, thậm chí bao nhiêu nhân viên an ninh Cộng sản có thể không chửi thề nếu như sau ba tháng, họ không nhận được đồng lương nào và họ không còn nhận được quyền lợi nào từ phía đảng Cộng sản? Tôi dám nói là may mắn lắm thì một ngàn người, còn được vài người không phản ứng hoặc không buộc miệng chửi thề, hoặc không rút súng bắn thẳng vào cái nơi họ phục vụ! Đó là sự thật!
Ngay cả một dư luận viên gạo cội và hết mực yêu đảng, sẵn sàng hiến thân cho đảng như Trần Nhật Quang, nhiều khi tôi thử đặt câu hỏi nếu như trong vòng ba tháng, vì một lý do nào đó, ông Quang không nhận được đồng lương nào, không còn hưởng những ân sủng của đảng, liệu lòng trung thành của ông còn bao nhiêu phần trăm? Thật là khó nói!
Đó là những ví dụ chỉ những thành phần con cưng của đảng, những đứa con trung thành của đảng. Với số đông nhân dân không tên tuổi, những người từng đóng từng đồng thuế, đong từng lon gạo, ki cóp từng đồng trong ống tre để mua công trái xây dựng đất nước thì sự cuồng si Cộng sản của họ có phần thụ động, họ không muốn cuồng si rồi cũng phải cuồng si. Bởi họ sợ tương lai.
Cái tương lai nếu không chấp nhận sự tồn tại, sự độc đoán, độc tài của đảng Cộng sản thì phải ngồi tù, phải bị xếp vào hàng phản động, cái tương lai mờ mịt khi bị nhà cầm quyền vùi dập… Dường như ai cũng sợ tương lai.
Sở dĩ người ta sợ tương lai một cách kéo dài, lê thê như vậy cũng có lý do của nó. Điều đó có hai yếu tố cốt lõi, vấn đề quyền sở hữu và nhân quyền tại Việt Nam là chuyện đã rồi, mặc dù không có quyền sở hữu thứ tài sản quan trọng nhất là đất đai, không có nhân quyền, nhưng người ta vẫn cứ bị nhà cầm quyền ma mị bằng thứ lập luận rằng Việt Nam dân chủ gấp vạn lần các nước dân chủ và Việt Nam có thừa nhân quyền nên không cần nhân quyền của phương Tây.
Nó cũng giống như một cô vợ về nhà chồng, cô vẫn phải thực hiện mọi sứ mệnh của người vợ, người mẹ nhưng luôn bị nhà chồng ép chế bởi đơn giản mọi thứ đã có sẵn trước khi cô làm dâu. Nếu lỡ có đổ vỡ, chia ly thì cô đi ra trắng tay vì mọi thứ thuộc về nhà chồng. Đây là một kiểu đối xử khốn nạn nhất mà anh chồng đã dành cho cô. Nó cũng giống như đảng cầm quyền đã khéo léo tước hết mọi thứ quyền của người dân, người ta phải cam phận, cuồng si để khỏi phải đối mặt với tương lai đen.
Đương nhiên mỗi câu chuyện mỗi khác nhau về mặt bản chất. Nhưng rõ ràng, cái đích đến, thân phận của người Việt, nói cho cùng, một con số không nhỏ đã cam chịu và cuồng si đảng Cộng sản này suốt nhiều chục năm. Và cái trạng thái cách mạng của người Việt có hơi hướm giống với trạng thái của người vợ hết chịu nổi ông chồng thì nổi loạn, giết chồng hoặc cắt của quí hoặc có một hành vi nào đó mang tính trả thù, man rợ hơn là tỉnh táo suy xét thiệt hơn khi chưa quá muộn màng để đưa ra quyết định li hôn, để giải thoát cho bản thân lúc chưa quá muộn.
Đáng sợ nhất của Việt Nam nằm ở chỗ những cuộc cách mạng dù chỉ mới manh nha hay phôi thai thôi đã thấy hơi hướm của thù hận và trừng phạt nhiều hơn là bao dung và hướng đến tiến bộ, hướng đến cái chung của quốc gia, dân tộc!
* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do